Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ Tình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ Tình. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Bảy, 18 tháng 3, 2017
HẠNH PHÚC
Gia đình đâu phải chỉ mai chiều
Sớm tối quây quần có bấy nhiêu
Hợp lực chung lòng nghèo vẫn vững
Đồng tâm một dạ khó không xiêu
An khang thịnh vượng vừa tâm ý
Sức khỏe đủ đầy thỏa sức yêu
Trọn vẹn vui cùng con với cháu
Bên nhau hạnh phúc biết bao điều.
Thơ Nguyễn Đức Toàn - Minh họa sưu tầm
Thứ Tư, 1 tháng 3, 2017
LỠ NHỊP
Người ấy lâu rồi chẳng gởi thơ
Xa xôi cách trở vẫn mong chờ
Chia tay ngày đó không lời ước
Gặp gỡ bây giờ chả dám mơ
Khúc hát đò đưa đâu kẻ nhớ
Câu hò mái nhị mấy ai ngờ
Xuân về cánh én bay đi mãi
Để khổ một người... lỡ nhịp tơ .
Thơ Nguyễn Đức Toàn - Minh hoa ST
Thứ Sáu, 17 tháng 2, 2017
TỦI PHẬN
Đêm lạnh mình ai dạ ngẩn ngơ
Sao khuya nhấp nháy ánh xa mờ
Sương rơi bạc bóng trăng huyền ảo
Giá rét trời đông gió phất phơ
Gối chiếc từng ngày nghe tủi phận
Giường không mỗi tối thấy ơ hờ
Đơn phòng chiếc bóng ai thương cảm
Thơ Nguyễn Đức Toàn - Minh họa sưu tầm
Thứ Hai, 30 tháng 1, 2017
GÁI QUÊ
Dịu dàng đẹp lắm gái làng Đông
Tuyệt mỹ làn da tắm gió đồng
Em nọ môi hường bao kẻ ngắm
Chị kia mắt phượng khối người trông
Nhiều anh ước vọng chờ đưa đón
Lắm chú còn mong rước bóng hồng
Muốn được cùng nhau xe chỉ thắm
Tình thơm mùi lúa chín vàng bông .
Thơ Nguyễn Đức Toàn - Minh họa sưu tầm .
Thứ Bảy, 7 tháng 1, 2017
LỖI HẸN
Đã lâu người ấy chẳng làm thơ
Chẳng gửi cho ai một chữ ngờ
Thuở ấy yêu thầm sao quá dại
Bây giờ thương nhớ lại ngu ngơ
Tiếng đàn thánh thót sai cung hẹn
Khúc hát ngân nga lỗi nhịp chờ
Người ấy đi rồi đâu trở lại
Một người thao thức ...suốt đêm mơ .
Thơ Nguyễn Đức Toàn - Minh họa sưu tầm
Thứ Ba, 3 tháng 1, 2017
Cô Đơn
Chỉ một mình ta với cuộc đời
Con đường hạnh phúc tít mù khơi
Bao phen lỡ hẹn không thèm tới
Mấy bận trông chờ chẳng đến nơi
Chiếc bóng bên đời xa diệu vợi
Xa bầy lẻ bạn quá chơi vơi
Bao năm nhìn lại... ai mong đợi
Chỉ một mình ta với cuộc đời
Thơ Nguyễn Đức Toàn - MH sưu tầm.
Thứ Ba, 27 tháng 12, 2016
NGỌC NGÀ
Vẫn biết ta yêu dáng ngọc ngà
Của người con gái đẹp kiêu sa
Mỗi lần em bước chân ra phố
Bao ánh mắt nhìn theo thiết tha
Quán vắng chiều đông như bớt lạnh
Mình em tỏa nắng ấm hiền hòa
Ơi người yêu dấu sao xinh quá
Ta muốn là em ...chỉ của ta !
Thơ Nguyễn Đức Toàn - Minh họa sưu tầm
Thứ Hai, 26 tháng 12, 2016
LẶNG LẼ
Lặng lẽ chiều buồn buốt giá đông
Cô đơn tủi phận suốt đêm ròng
Một mình bên cửa mơ màng mộng
Bóng chiếc rèm buông thao thức trông
Bởi tại đợi chờ nên trống vắng
Để rồi ước muốn chỉ hoài công
Đêm khuya giá rét càng thêm lạnh
Thức trọn đêm dài...để nhớ mong .
Thơ Nguyễn Đức Toàn - Minh họa sưu tầm
Thơ Nguyễn Đức Toàn - Minh họa sưu tầm
Thứ Sáu, 2 tháng 12, 2016
TRĂNG MUỘN
Mặt trời đã mọc trên cao
Mà sao trang vẫn tiêu dao một mình
Thì ra mây gió vô tình
Rủ nhau đi mất để mình trăng thôi.
Ngẫm ra mới thấy sự đời
Sang giàu đài cát, cũng người thứ ba
Suốt đời theo đuổi người ta
Giật mình chợt thấy mình già...mới hay !
Thơ và minh họa Nguyễn Đức Toàn .
Thứ Sáu, 25 tháng 11, 2016
MỘNG NGUYỆT
Đêm lạnh trăng khuya khuyết bóng mờ
Một mình say giấc đẹp như thơ
Bóng ai vương vấn trong nhung nhớ
Hình cũ chênh chao nỗi đợi chờ
Những ánh sao đêm xa diệu vợi
Trăng mờ chiếc bóng xế lơ ngơ
Nửa đêm tỉnh giấc còn hy vọng...
Đời thực đây mà...chẳng phải mơ !
Thơ Nguyễn Đức Toàn - Minh họa sưu tầm
Thứ Hai, 31 tháng 10, 2016
Đò Và Bến
Đò cùng lữ khách thả xuôi dòng
Bến nước một người đứng ngóng trông
Khách đã xa mờ cùng bóng núi
Người về ở lại với hình sông
Đò đi vắng bóng người xưa ấy
Bến đợi còn đây một bóng hồng
Biết đến bao giờ đò với bến
Bên nhau gắn bó thỏa chờ mong
Thơ Nguyễn Đức Toàn - Minh họa sưu tầm
Thứ Bảy, 15 tháng 10, 2016
Tháng Mười
Tháng mười ngày ngắn đêm dài
Mình ta trăn trở nhớ ai trong lòng
Nửa đêm thức giấc chong chong
Mong cho mau sáng để trông thấy người.
Để nghe được tiếng em cười
Để còn thấy được đất trời chuyển Đông
Để nghe thư thái trong lòng
Một ngày vui mới, phía đông sáng bừng...!
Thơ và minh hoa Nguyễn Đức Toàn.
Thứ Hai, 19 tháng 9, 2016
Góc Phố !
Nắng trải nhẹ nhàng hàng cây trên phốThánh thót chuông chiều gọi lá thu rơi
Ôi nhớ quá một chiều thu Hà nội
Góc phố ngày nào, anh bước bên tôi.
Đường phố êm đềm, tiếng lá thu rơi
Tiếng chuông đổ giọt buồn thu Hà nội
Chiều đến bên em dịu dàng bối rối
Góc phố buồn tênh người đã xa rồi.
Anh đã đi rồi chiếc lá thu rơi
Để lại mình em lẻ loi góc phố
Tiếng chuông gọi chiều mùa thu lá đổ
Anh ở phương xa thương nhớ muôn đời.
Góc phố còn đây người đã xa rồi
Lá thu đổ, tiếng chuông chiều vẫn đổ
Thương một mình em đứng trên góc phố
Chẳng đợi chờ ai... đếm lá thu rơi !
Chủ Nhật, 14 tháng 8, 2016
Mưa Thu
Một mình, quán vắng chiều nayMưa ngâu trắng xoá nhà ai bên thềm,
Du dương khúc nhạc êm đềm
Tim em quặn thắt, nỗi niềm nhớ ai.
Lạnh mềm buốt giá đôi vai
Mưa rơi rả rích, mưa hoài vấn vương
Người đi xa cách cố hương
Thân trai bốn biển, tha phương xứ người.
Lặng buồn ngồi ngắm mưa rơi
Phải chăng thấu hiểu lòng người cô đơn
Nên trời cho gió mưa tuôn
Mưa hay nước mắt nỗi buồn chiều thu.
Thì thầm từng giọt mưa thuÊm êm như tiếng nhạc ru lòng người
Người ơi xa cách phương trời
Lòng anh có nhớ đến người yêu thương.
Dù cho đi khắp bốn phương
Anh ơi hãy nhớ quê hương mà về
Có người yêu đợi ở quê
Hằng mong sớm tối đi về có nhau...
...
Giờ này anh ở nơi đâu...!...
Thơ Nguyễn Đức Toàn - Minh họa sưu tầm
Thứ Bảy, 26 tháng 3, 2016
CHIỀU XUÂN
Em gái ngồi bên cửa sổChiều xuân bóng nắng nhạt vàng
Gió xuân dịu dàng nhẹ thổi
Ngoài thềm hạt nắng lung linh.
Em đang ngồi viết một mình
Nắn nót từng câu, từng chữ
Lời hờn ghen như rực lửa
Câu yêu thương, suối ngọt lành.
Những dòng nhật ký tặng anh
Đã bao lần em viết dở
Em gom hết vào nỗi nhớ
Vẫn còn thiếu chữ "yêu anh"!
Chiều xuân gió nhẹ, trời xanh
Em nhớ về nơi viễn xứ
Một người cô đơn, lữ thứ
Ở nơi thật xa, rất xa....
Thân trai bốn biển là nhà
Chỉ thương người em gái nhỏ
Còn ôm bài thơ viết dở
Bao năm kiếm... một chữ " Tình "...
...
Chiều xuân hạt nắng lung linh
Em gái ngồi bên cửa sổ...!.......
Thơ Nguyễn Đức Toàn - Minh họa sưu tầm
Thứ Tư, 29 tháng 7, 2015
MƯA NGÂU
Chuyện tình nàng Chức, chàng NgưuChờ đến tháng bảy qua cầu gặp nhau
Ai bày ra cảnh thương đau
Sẻ chia đôi lứa, hai đầu sông Ngân.
Mỗi năm chỉ có một lần
Trời cho hai đứa được gần bên nhau
Đàn chim Ô Thước bắc cầu
Để cho Chức nữ, Ngưu lang sum vầy.
Một năm thương nhớ, đọa đày
Gặp nhau phút chốc để rồi lại xa
Lệ buồn thành giọt mưa sa
Để mưa tháng bảy gọi là mưa Ngâu.Xa nhau lòng những u sầu
Nghe mưa rả rích mà đau lòng người
Bắc thang lên hỏi ông Trời
Bao giờ Ngưu Chức trọn đời bên nhau?
...
Bao giờ thì hết mưa Ngâu...
Để cho ta hết nỗi sầu nhớ thương...!
Thơ Nguyễn Đức Toàn - Minh họa Sưu tầm
Thứ Hai, 15 tháng 6, 2015
Đồi Thông Hai Mộ !
Giữa mùa Hè nóng bỏngRời thành phố chói chang
Ta ngược về Đà lạt
Với thông reo ngút ngàn
Trưa tháng sáu dịu dàng
Nắng vàng như dải lụa
Ghé thăm hồ Than thở
Nghe chuyện tình đồi thông.
Xa nhau có buồn không?
Hỡi người em dưới mộ
Sống không thành chồng vợ
Chết chẳng được nằm kề.
Cha mẹ đón chàng về
Để mình nàng nằm lại
Dưới đồi thông mãi mãi
Nghe gió ngàn thở than !
Nàng ở lại giữa ngàn
Chàng về nơi viễn xứ
Một mối tình lịch sử
Còn mãi với thời gian !
Ngày 15 tháng 6 năm 2015
Một trưa tháng sáu Viếng thăm Đồi thông hai mộ Thơ: Nguyễn Đức Toàn - Minh họa: Sưu tầm
Thứ Năm, 23 tháng 4, 2015
Tri Kỷ !
Lữ khách gọi đò trên bến vắngĐò còn đứng đợi lữ khách say
"Tửu phùng tri kỷ thiên bôi thiểu"*
Khách, chủ gặp nhau giữa chốn này.
Lữ khách say rồi, đò cũng vậy
Đò say chở nặng, lữ khách say
Khách đã đi rồi, đò trở lại...
Tri kỷ rồi đây... cũng có ngày!
(*Trích thơ Âu Dương Tu , tạm dịch:
Rượu ngon gặp tri kỷ, uống ngàn chén vẫn còn ít ).
Tháng năm/ 2015 - Nguyễn Đức Toàn
Thứ Hai, 23 tháng 3, 2015
Những Vết Hôn Yêu!
Những vết hôn yêu trên bờ môi đỏLà vết răng ta để lại cho nàng
Những vết thương yêu trên bờ môi đỏ
Là dấu ấn tình, những lúc cuồng si.
Ta siết chặt trong vòng tay rực lửa
Đốt cháy nàng bằng những nụ hôn điên
Rồi nghẹt thở lồng ngực đây tro bỏng
Ngón tay khô tìm ánh sáng địa đàng.
Một phút, một giờ, một ngày, một tháng
Vết đau nào còn đọng mãi trong ta
Những vết thương yêu còn đang rỉ máu
Mà vòng tay ta đã mất em rồi!
Ta thờ thẩn chôn người vào dĩ vãng
Ta uống say sưa, để cố quên nàng
Nhưng vẫn còn đây vết răng rớm máu
Trên bờ vai này quên sao được...em ơi...!
Thơ: Nguyễn Đức Toàn - Minh Họa : Sưu tầm
Thứ Bảy, 28 tháng 2, 2015
Gấu Hà Đông .
Gấu này vốn ở Hà ĐôngĐã vụng chiều chồng, lại dở nuôi con
Cưới về khi Gấu còn son
Ba mươi năm chạy, máy mòn tới sao.
Đến nay đã hết khấu hao
Đem đi thanh lý,gấu nào chịu cho
Không chịu thì để anh lo
Để anh đưa gấu vào kho, gấu ngồi.
Có câu:" nhất vợ, nhì giời ".
Trời còn sợ vợ, huống hồ chi ta
Đàn ông, phải sợ đàn bà
Chồng phải sợ vợ, cửa nhà mới yênVợ già, chồng trẻ "có duyên"
Chồng già, vợ trẻ là "tiền vứt đi"
Ai ơi, xin hãy nhớ ghi
Vợ ta là gấu, chẳng khi nào già.
....
Đời ta có Gấu trong nhà...!...
Tặng Gấu yêu nhân Quốc tế Phụ nữ 08/3 - Nguyễn Đức Toàn
Đăng ký:
Bài đăng
(
Atom
)












