Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ về Mẹ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ về Mẹ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 29 tháng 12, 2015

Giỗ Mẹ


Đám giỗ về thăm mộ mẹ
Hoàng hôn tắt lịm cuối đồi
Heo may lạnh lùng gió thổi
Ngọn đèn trước gió chơi vơi.

Sương giăng trắng cả đất trời
Khói hương lập loè chợp tắt
Chiều đông rét như dao cắt
Mẹ lạnh lắm không mẹ ơi!

Từ ngày giã biệt cõi đời
Mẹ xa đã tròn năm chẵn
Mười hai tháng trời đằng đẵng
Chúng con nhớ mẹ quá chừng.

Con cháu mẹ khắp mọi vùng
Hôm nay về làm giỗ mẹ
Con mời mẹ về nhà nhé
Về cùng con cháu mẹ ơi!

Cầu xin cha mẹ trên trời
Chở che cho đàn con trẻ
Gia đình bình an mạnh khỏe
Nuôi dạy con cái thành người ...!

Thơ và minh họa Nguyễn Đức Toàn






Chủ Nhật, 15 tháng 2, 2015

Nhớ Mẹ !


Từ ngày mẹ ta mất
Ta về quê chịu tang
Đến nay vừa chẵn tháng
Ngỡ đã lâu lắm rồi.

Đằng đẵng một tháng trời
Ta như người ốm nặng
Trái tim ta nghẹn đắng
Nỗi nhớ thương không nguôi.

Xa thật rồi Mẹ ơi!
Âm,dương giờ cách biệt
Mẹ nơi xa có biết
Con nhớ mẹ vô cùng.

Trong ánh sáng mông lung
Từ trên cao nhìn xuống
Thấy con đang đau đớn
Mẹ buồn không, Mẹ ơi!

Mẹ từ giã cõi đời
Về bên kia thế giới
Nơi có cha mong đợi
Hai Người có vui không?

Hôm nay lại ra đồng
Đến ngồi bên mộ mẹ
Con chia tay mẹ nhé
Ngày mai con đi rồi.

Lại trở về với đời
Lại chăm lo con cháu
Dù nước không chảy ngược
Nhớ mẹ lắm, mẹ ơi!                                                    Ngày 07/ 02/ 2015 - Nguyễn Đức Toàn

Chủ Nhật, 25 tháng 1, 2015

Hoa Hồng Trắng



Cũng là một đóa hoa hồng
Mà sao màu trắng, màu hồng khác nhau
Chỉ là hoa khác màu thôi
Mà cài lên ngực kẻ vui, người buồn.

Nhìn hoa mà nước mắt tuôn
Con không còn mẹ, nỗi buồn nào hơn
Hôm nay mẹ vẫn ở bên
Ngày mai mẹ mất ta thành mồ côi.

Mẹ mất bảo tại số trời
Còn ta mất mẹ, số người định ra
Nghĩ mà thương cái thân ta
Mẹ đau, mẹ mất, còn ta đứng nhìn.

Có câu Mẫu, Tử thâm tình
Từ ngày mất mẹ, mình ta ở đời
Từ nay đến hết cuộc đời
Bông cài ngực áo...còn đâu màu hồng.
...
Chỉ còn bông trắng mà thôi...!...




( Hương sơn 01/2015 - Nguyễn Đức Toàn )

Thứ Bảy, 29 tháng 11, 2014

Tết Xa Quê


Đã lâu lắm không về quê ăn Tết.
Chẳng phải vì con quên hết quê nhà.
Cha, Mẹ thương con dù ở nơi xa.
Cũng phải lo Tết cho cửa nhà, con cháu

Cũng tại vì câu "Nước không chảy ngược"
Vì nước chảy xuôi nên con phải lo toan.
Lo cho gia đình,cho vợ, cho con,
Là cháu nội, là con dâu của Ông,Bà cả

Con vẫn biết ở quê nhà vất vả.  
Cha, Mẹ già rồi vẫn chưa được nghỉ ngơi.
Vẫn sáng chiều lo lắng chuyện đời.
Con bất hiếu xin Mẹ, Cha tha thứ.

Con vẫn biết Cha, Mẹ không trách cứ.
Nhưng phận làm con phải biết vuông tròn.
Một lời con xin thề với nước non.
Con khắc cốt ghi tâm công Cha nghĩa Mẹ

Nhớ thương con,Cha Mẹ đừng buồn nhé!
Ra Tết con về tạ lỗi với Mẹ Cha . 

 Thơ Nguyễn đức Toàn - Minh họa sưu tầm.


Thứ Bảy, 29 tháng 3, 2014

Mẹ Vợ .

Mẹ là Mẹ vợ của con,
Mẹ sinh ra vợ cho con cưới về.
Cả đời lo lắng trăm bề,
Lo cho cháu ngoại lo thằng rể hư.

Năm nay Mẹ tám mươi tư,
Con xin chúc Mẹ sống dư tuổi trời.
Chúng con có Mẹ trên đời,
Như cây có nước, như trời có mưa.

Mong cho Mẹ khoẻ như xưa,
Để cho con cháu cậy nhờ Mẹ ơi...
...
Chúng con có Mẹ trên đời !                                             (  Tháng 3/2014 - Nguyễn Đức Toàn )

Thứ Bảy, 22 tháng 3, 2014

Mẹ Tôi .


Là con lớn lên, ai cũng có mẹ già
Bà mẹ đó bao giờ cũng thương con vô hạn.
Bà mẹ đó nuôi con không bao giờ biết chán.
Đã là con đứa nào mẹ cũng thương.

Tôi đứa con xa mẹ, xa quê hương,
Lúc tôi đi xa, Mẹ vẫn còn rất trẻ.
Khó nhọc sớm chiều nên mẹ không được khỏe,
Mới hơn bốn mươi, tóc mẹ đã hoa râm.

Chúng tôi anh em con của Mẹ sáu người,
Ba đứa đầu con trai, ba đứa sau con gái.
Lớn lên thời Mỹ gây chiến tranh phá hoại,
Nên đứa đi xa, đứa ở nhà đánh giặc giữ làng.

Ba đứa con trai đi bộ đội giải phóng miền Nam,
Ba đứa gái cũng theo nhau đi dân công hỏa tuyến.
Thằng lớn đánh Bình Trị Thiên,thằng thứ hai đánh ở Tây Nguyên,
Thằng thứ ba vào đánh tận Miền Đông Nam Bộ.

Đêm thanh vắng, nhìn trăng treo cửa sổ,
Nghe bộ đội hành quân, mẹ ngỡ các con về.
Các con đi rồi, một mình mẹ ở quê,
Trái tim mẹ chia đều cho sáu đứa.

Các con Mẹ ở chiến trường máu lửa,
Mặt đối mặt quân thù,dẫu thịt nát xương tan.
Mặc gian khổ hy sinh,sống chết chẳng màng,
Chỉ thương mẹ, thương các em quê nhà mong đợi.

Chiến dịch Mùa Xuân, thừa thắng quân ta xông tới,
Quyết một trận sau cùng, giải phóng miền Nam.
Giành lại cơ đồ, thống nhất giang san,
Đưa Tổ quốc Việt nam, bước vào trang sử mới .

Thỏa mong ước của Mẹ, Cha mong đợi,
Các con của mẹ lại quay về, đứa trước,đứa sau.
Anh cả là thương binh về năm 72, anh Hai về năm 76,
Anh Ba giúp bạn đánh Ponpot xong,năm 86 cũng về.

Năm nay về quê, mừng thọ Mẹ 90,
Sáu đứa con của Mẹ, cùng cháu chắt về đủ cả.
Căn nhà rộn rã tiếng cười dù trời mưa rét giá,
Ấm áp tình người "Mẫu Tử Tình Thâm"  .


                                                                                         ( Ngày 10/3/2014 - Nguyễn Đức Toàn )




Thứ Hai, 17 tháng 3, 2014

Mừng Thọ Mẹ


Ra tết về mừng thọ Mẹ,
Cũng là ngày đám giỗ Cha.
Con cháu về đầy đủ cả,
Vào ra chật bốn gian nhà.

Dăm bảy đứa cháu gọi bà,
Mươi lăm đứa chắt gọi cố.
Sáu đứa con còn đủ cả,
Cô Út đã ngoài bốn mươi.

Mừng Mẹ thượng thọ 90,
Bảy mươi năm trời vất vả.
Cả đời gánh gồng tất tả,
Nuôi con khôn lớn thành người.

Giữa đàn con cháu vui cười,
Mà sao Mẹ rưng rưng lệ.
Sao con lại vô tình thế,
Mẹ đang thầm nhớ đến Cha.

Mẹ thương cả cuộc đời Cha,
Sóng gió giữa dòng chèo chống.
Khổ đau vẫn luôn hy vọng,
Ngày mai cuộc sống đàng hoàng.

Ngờ đâu đứt gánh giữa đàng,
Ba mươi năm trời ở giá.
Một mình Mẹ gồng gánh cả,
Cho con, cháu có tương lai.

Mẹ ơi! chỉ sáng ngày mai,
Chúng con lại đi hết cả.
Để mình mẹ trong rét giá,
Mong chờ những đứa con xa .


                             
                                                     Thơ và minh hoạ  Nguyễn Đức Toàn