Thứ Bảy, 29 tháng 3, 2014

Mẹ Vợ .

Mẹ là Mẹ vợ của con,
Mẹ sinh ra vợ cho con cưới về.
Cả đời lo lắng trăm bề,
Lo cho cháu ngoại lo thằng rể hư.

Năm nay Mẹ tám mươi tư,
Con xin chúc Mẹ sống dư tuổi trời.
Chúng con có Mẹ trên đời,
Như cây có nước, như trời có mưa.

Mong cho Mẹ khoẻ như xưa,
Để cho con cháu cậy nhờ Mẹ ơi...
...
Chúng con có Mẹ trên đời !                                             (  Tháng 3/2014 - Nguyễn Đức Toàn )

Thứ Bảy, 22 tháng 3, 2014

Mẹ Tôi .


Là con lớn lên, ai cũng có mẹ già
Bà mẹ đó bao giờ cũng thương con vô hạn.
Bà mẹ đó nuôi con không bao giờ biết chán.
Đã là con đứa nào mẹ cũng thương.

Tôi đứa con xa mẹ, xa quê hương,
Lúc tôi đi xa, Mẹ vẫn còn rất trẻ.
Khó nhọc sớm chiều nên mẹ không được khỏe,
Mới hơn bốn mươi, tóc mẹ đã hoa râm.

Chúng tôi anh em con của Mẹ sáu người,
Ba đứa đầu con trai, ba đứa sau con gái.
Lớn lên thời Mỹ gây chiến tranh phá hoại,
Nên đứa đi xa, đứa ở nhà đánh giặc giữ làng.

Ba đứa con trai đi bộ đội giải phóng miền Nam,
Ba đứa gái cũng theo nhau đi dân công hỏa tuyến.
Thằng lớn đánh Bình Trị Thiên,thằng thứ hai đánh ở Tây Nguyên,
Thằng thứ ba vào đánh tận Miền Đông Nam Bộ.

Đêm thanh vắng, nhìn trăng treo cửa sổ,
Nghe bộ đội hành quân, mẹ ngỡ các con về.
Các con đi rồi, một mình mẹ ở quê,
Trái tim mẹ chia đều cho sáu đứa.

Các con Mẹ ở chiến trường máu lửa,
Mặt đối mặt quân thù,dẫu thịt nát xương tan.
Mặc gian khổ hy sinh,sống chết chẳng màng,
Chỉ thương mẹ, thương các em quê nhà mong đợi.

Chiến dịch Mùa Xuân, thừa thắng quân ta xông tới,
Quyết một trận sau cùng, giải phóng miền Nam.
Giành lại cơ đồ, thống nhất giang san,
Đưa Tổ quốc Việt nam, bước vào trang sử mới .

Thỏa mong ước của Mẹ, Cha mong đợi,
Các con của mẹ lại quay về, đứa trước,đứa sau.
Anh cả là thương binh về năm 72, anh Hai về năm 76,
Anh Ba giúp bạn đánh Ponpot xong,năm 86 cũng về.

Năm nay về quê, mừng thọ Mẹ 90,
Sáu đứa con của Mẹ, cùng cháu chắt về đủ cả.
Căn nhà rộn rã tiếng cười dù trời mưa rét giá,
Ấm áp tình người "Mẫu Tử Tình Thâm"  .


                                                                                         ( Ngày 10/3/2014 - Nguyễn Đức Toàn )




Thứ Năm, 20 tháng 3, 2014

Tổ Quốc Là Gì ?


Ngày xưa khi còn nhỏ dại
Nằm trong lòng Mẹ thầm thì:
Mẹ ơi! Tổ quốc là gì?
Tổ quốc là gì hả Mẹ?

Mẹ ghé tai tôi nói nhỏ
Con hỏi Tổ quốc là gì?
Con ơi! Hãy nghe cho rõ
Tổ quốc là Mẹ của con!

Tổ quốc là cả nước non,
Của Ông Cha ta  để lại.
Tổ quốc nối liền một dải,
Đất đai, sông núi, biển trời.

Tổ quốc là của muôn đời,
Từ thuở vua Hùng dựng nước.
Ngàn năm chống quân xâm lược,
Giữ nguyên bờ cõi cơ đồ.

Tổ quốc thời đại Bác Hồ,
Đã bước sang trang sử mới,
Chính thể toàn dân mong đợi,
Việt Nam dân chủ cộng hoà

Tổ quốc thời đại chúng ta
Ba mươi năm trường đánh giặc
Để thắng được hai đế quốc
Biết bao xương máu,hy sinh,

Xây dựng Tổ quốc quang vinh,
Bảo vệ vẹn toàn lãnh thổ
Cho dù máu xương lại đổ
Để lại tiếng thơm muôn đời .


                                                                                            ( Tháng 3/2014 - Nguyễn Đức Toàn )

Thứ Hai, 17 tháng 3, 2014

Mừng Thọ Mẹ


Ra tết về mừng thọ Mẹ,
Cũng là ngày đám giỗ Cha.
Con cháu về đầy đủ cả,
Vào ra chật bốn gian nhà.

Dăm bảy đứa cháu gọi bà,
Mươi lăm đứa chắt gọi cố.
Sáu đứa con còn đủ cả,
Cô Út đã ngoài bốn mươi.

Mừng Mẹ thượng thọ 90,
Bảy mươi năm trời vất vả.
Cả đời gánh gồng tất tả,
Nuôi con khôn lớn thành người.

Giữa đàn con cháu vui cười,
Mà sao Mẹ rưng rưng lệ.
Sao con lại vô tình thế,
Mẹ đang thầm nhớ đến Cha.

Mẹ thương cả cuộc đời Cha,
Sóng gió giữa dòng chèo chống.
Khổ đau vẫn luôn hy vọng,
Ngày mai cuộc sống đàng hoàng.

Ngờ đâu đứt gánh giữa đàng,
Ba mươi năm trời ở giá.
Một mình Mẹ gồng gánh cả,
Cho con, cháu có tương lai.

Mẹ ơi! chỉ sáng ngày mai,
Chúng con lại đi hết cả.
Để mình mẹ trong rét giá,
Mong chờ những đứa con xa .


                             
                                                     Thơ và minh hoạ  Nguyễn Đức Toàn




Thứ Hai, 3 tháng 2, 2014

Đầu Năm Khai Bút


Đầu năm khai bút làm thơ
Dù cho lỗi hẹn cũng chờ ngày mai.
Ra giêng ngày rộng, tháng dài
Vẫy vùng thỏa chí sức trai nước nhà.

Lời đầu xin chúc Đảng ta
Tám mươi sáu tuổi, bao la nghĩa tình.
Đảng là đạo đức, văn minh
Tiến theo cờ Đảng dân mình ấm no.

Vì Độc lập, vì Tự do!
Giữ cho nguyên vẹn cơ đồ Việt Nam.
Đập tan dã ý tham tàn
Ỷ thế nước lớn, làm càn biển Đông.

Đảng,Dân chung một chữ đồng
Đồng lòng, đồng sức ,đồng tâm, đồng tình.
Làm cho trên dưới phân minh
Được dân ủng hộ vẹn tình trước sau.


Chỉnh đốn Đảng, dù có đau
Phải quét một trận trước, sau, trong ngoài.
Chân thành, dũng cảm sửa sai
Dân tin theo Đảng, việc gì cũng xong.
....
Đầu năm khai bút mấy dòng
Gởi cho bè bạn đồng lòng chung vui .

                                Thơ Nguyễn Đức Toàn- Minh họa sưu tầm


Chủ Nhật, 26 tháng 1, 2014

Lời Chúc Mừng Xuân!


Sáng dậy nhìn qua khung cửa
Đất trời đã chuyển mùa rồi
Thôi nhé mùa Đông rét giá!
Rộn ràng chào đón mùa Xuân

Mặt trời le lói trước sân
Tầm xuân vươn mình trổ nụ
Lún phún chồi non mới nhú
Cành mai bừng sáng nắng vàng.

Chúc mừng Tổ Quốc Việt Nam!
Bảy mươi năm trường gian khổ
Vững vàng vượt qua bão tố
Trên đường đi tới tương lai.

Một lòng tin ở ngày mai
Xã hội "Dân giàu,Nước mạnh..."
Thỏa nỗi ước mong của Bác
Dựng xây Đất nước đàng hoàng

Quân đội nhân dân Việt Nam
Hiện đại, chính quy, vững mạnh.
Hể có quân thù là đánh
Bảo vệ Tổ quốc, Nhân dân.

Chúc mừng Đất nước vào xuân
Chúc Mẹ sống lâu trăm tuổi
Mẹ ơi! Những dòng thơ cuối
Con dành chúc Mẹ thật nhiều.

Chúc Mẹ thọ tựa Nam sơn
Chúc Mẹ phước như Đông hải
Chúc Mẹ sống lâu mãi mãi
Chở che con cháu thành người

            ( Chúc Mừng Năm Mới - Thơ Nguyễn Đức Toàn - Minh hoạ sưu tầm )




Thứ Bảy, 11 tháng 1, 2014

Đi Tìm Một Nửa


Trên sa mạc cát trắng bay mù mịt.
Ngựa đường trường, ta quất ngựa truy phong.
Bỏ lại sau lưng,thương nhớ chờ mong.
Ta tìm tới một nửa kia yêu dấu.

Dù đang ở nơi chân trời, góc bể.
Đợi chờ ta sau những chặng đường dài.
Dẫu rằng ta chưa biết đó là ai?
Sẽ hòa hợp với ta chung làm một.

Cũng chưa biết, người ta tìm đẹp xấu.
Nhưng ta tin em là của riêng ta.
Từ kiếp nào ta đã phải chia xa.
Nay xum họp là lẽ đời bắt buộc.

Đã tới rồi , ngựa ơi xin dừng bước.
Ta đến rồi, một nửa dấu yêu ơi! .

Thơ Nguyễn Đức Toàn - Minh họa sưu tầm

Thứ Ba, 7 tháng 1, 2014

Bài thơ viết dở

Bài thơ anh viết dở
Chưa gửi được cho em
Bởi bài thơ anh viết
Sao chưa nói hết lời.

Anh đưa cả đất trời
Vào bài thơ đang viết
Cả ước mơ tha thiết
Anh gửi hết vào thơ.

Mãi cho đến bây giờ
Anh vẫn không hiểu nổi
Làm sao anh bối rối?
Mỗi khi cầm tay em.

Đã bao lần đắn đo
Dò từng câu từng chữ
Chữ tình còn thiếu đó
Anh tìm hoài không ra.                              

Anh đã đi thật xa
Đã trải nhiều sóng gió
Mà bài thơ viết dở
Vẫn còn hoài em ơi!

Dù có cả đất trời,
Mà thiếu em trong đó
Thì thà rằng anh chỉ,
Có một mình Em thôi !

( Tháng 01/2014 - Nguyễn Đức Toàn )




Thứ Sáu, 27 tháng 12, 2013

Những chiến sỹ vô danh !



Tôi đến thăm các Anh
Một chiều Thu lộng gió
Ríu rít trên đài cao
Bầy chim non nô đùa trong nắng .
Hàng cây xanh lao xao
Ru Anh tròn giấc ngủ
Giấc ngủ vẫn bình yên
Của những người, hiến trọn đời thanh xuân .
Ơi những người chiến sỹ vô danh !
Anh ở đâu trên Tổ quốc anh hùng
Anh nằm xuống không một dòng địa chỉ
Và những chiến công Tổ quốc mãi còn ghi .

Tôi đến thăm các Anh
Cạnh đài cao lộng gió
Mảnh đất Anh nằm đây
Còn sinh sôi sau ngày chiến thắng .
Và bao nhiêu thanh niên
Đã lên đường giết thù
Đất nước của mình đây
Vẫn còn bóng giặc thù xâm lăng .
Ơi những người chiến sỹ vô danh !
Anh đã đi cho mảnh đất anh hùng
Bao nhà máy và ruộng đồng còn nhớ
Và những tiếng ca còn hát mãi về Anh !
...
Ơi những người chiến sỹ vô danh !

                                                                                        Thơ và minh hoạ : Nguyễn đức Toàn .


Thứ Hai, 23 tháng 12, 2013

Giáng Sinh... Vắng Anh


Giáng sinh này vắng anh
Một mình em ra phố
Người đông như thác đổ
Phố tràn ngập cờ hoa .

Nhà nhà hát Thánh ca
Người người vui hớn hở .
Chỉ mình em mong nhớ
Một người xa, rất xa ...

Mấy mùa Giáng sinh qua
Mấy mùa em chờ đợi
Anh vẫn xa vời vợi
Nhớ giáng sinh quê nhà .

Chuông nhà thờ ngân nga
Trong đêm đông lạnh giá .
Em như người xa lạ...
Giữa những người thân quen .

Anh có nhớ đến em
Ở quê nhà mong đợi
Mong mùa noel tới
Mình có nhau nhé anh !

Thơ và minh họa Nguyễn Đức Toàn




Thứ Tư, 18 tháng 12, 2013

Nỗi Nhớ Mùa Đông


Hàng me già ướt đẫm dưới cơn mưa
Gió hun hút lùa qua từng kẻ lá
Đèn phố nhạt nhoà trong mưa lạnh giá
Hà Nội rùng mình trong đêm mùa Đông .

Ấm áp đêm khuya, một bếp lửa hồng
Mùi ngô sữa nướng thơm lừng góc phố
Ghế đá công viên ngồi vừa ấm chỗ
Nhớ một vòng tay ấm cả tấm lòng .

Ở nơi nào, anh có buồn không ?
Anh có nhớ đêm mùa Đông Hà Nội
Nhớ bờ môi êm, nụ hôn nóng hổi
Em vội trao anh trọn nỗi nhớ mong .

Chỉ một mình em thương nhớ mùa Đông
Một mình em ôm nỗi nhớ trong lòng
Chỉ một mình em nửa đêm thức giấc
Chỉ một mình em khóc khi nhớ anh .

Em biết thời gian sẽ trôi rất nhanh
Nếu nỗi nhớ, đừng đếm đong ngày tháng
Nếu em biết để chìm trong quên lãng
Thì nỗi nhớ này sẽ nhẹ nhàng hơn   .

Chủ Nhật, 15 tháng 12, 2013

Giấc Mơ Lạ


Đêm qua em nằm mơ
Một giấc mơ rất lạ
Một chiều Thu êm ả
Cánh chim bay cuối trời .

Lác đác lá vàng rơi
Bầu trời xanh trong vắt
Nắng đong đầy ánh mắt
Nỗi nhớ anh khôn nguôi .

Em đi về cuối trời
Đâu có ai đón đợi
Đường xa xôi diệu vợi
Bóng anh xa càng xa.

Đường tình của đôi ta
Sao đi hoài không tới
Một mình em mong đợi
Phải làm sao anh ơi !

Ngoài trời nắng vẫn tươi
Đời vẫn xanh màu lá
Chỉ lòng em rét giá
Khi vắng anh trong đời .                                            ( Tháng 12/2013 - Nguyễn Đức Toàn )

Đứng Trước Biển .


Những ai đã một lần ra tới biển ?
Để đứng một mình giữa trời nước bao la
Để thả tâm hồn bay bổng thật xa
Tới chân trời, nơi gặp nhau giữa mây và nước .

Đứng trước biển, để thấy những gì ta có được
Chỉ là bọt bèo trước biển rộng bao la
Để thấy cuộc đời dù đau khổ xót xa
Cũng chỉ là hạt cát trong lòng biển cả .

Những ai đã một lần đi ra khơi xa
Đã biết được thế nào là sóng gió
Để thấy toan tính bon chen, chỉ là chuyện nhỏ
Chỉ có tình yêu là còn mãi với cuộc đời .

Hãy có một lần đối diện với biển khơi
Để thấy được đời mình thật đáng sống
Để thấy những ước mơ và hy vọng
Sẽ đến với ta dù là nơi góc biển chân trời
....

Hãy có một lần đối diện với biển khơi !

( Tháng 12/2013 - Nguyễn Đức Toàn )







Thứ Sáu, 6 tháng 12, 2013

Thầy Tôi


Tôi nhớ ông thầy già
Dạy tôi hồi lớp bảy
Thầy dạy văn chúng tôi
Dạy điều hay lẽ phải .

Những bài văn thật hay
Những lời thơ thật đep
Qua bài giảng của thầy
Chúng con còn nhớ mãi .

Đã lâu rồi thầy ơi !
Ngày chúng con tạm biệt
Đi khắp bốn phương trời
Mang theo lời thấy dạy .

Hôm nay nhận được tin
Thầy ra đi mãi mãi
Sao vội thế thầy ơi !
Con đò chờ thầy lái .

Người đưa khách qua sông                          
Chúng con còn nhớ mãi
Thầy là ông thầy già
Dạy con hồi lớp bảy .


 Chào Mừng Quốc Tế Hiến Chương Các Nhà Giáo ! Thơ Nguyễn Đức Toàn - Minh họa sưu tầm !



Thứ Ba, 3 tháng 12, 2013

Về Quê Mùa Đông


Anh đưa em về thăm quê mùa Đông
Để em biết thế nào là rét giá
Để em thấy em không phải là xa lạ
Mọi người yêu thương em như người thân

Anh đón em về quê anh mùa Đông
Để em thấy cha mẹ coi anh như còn nhỏ dại
Để em biết vì sao anh vẫn là mãi mãi
Chỉ là trẻ thơ như tự thưở nào .

Anh muốn em về quê anh mùa Đông
Để em thấy quê anh, sáng chiều vất vả
Mùa Hè nắng cháy da, mùa Đông lạnh như băng giá
Nơi cha mẹ anh, nuôi anh lớn khôn .


Về với anh nghe em! về quê mùa Đông
Để thấy được tình người mênh mông như biển cả
Để em sẽ yêu anh nhiều hơn tất cả
Những gì anh trao em từ đó đến bây giờ .

..............................................................

Về quê nghe em, về quê mùa Đông   !                             ( Mùa Đông năm 2013 - Nguyễn Đức Toàn ).



                             

Thứ Hai, 2 tháng 12, 2013

Chia Tay Mùa Thu


Gió lạnh luồn qua khe cửa
Thu vàng rón rén đi qua
Ngoài vườn dăm ba chiếc lá
Cũng đã bỏ ta đi rồi !

Chuyển mùa chuyện của đất trời
Mà sao ta rưng rưng lệ
Thì ra lòng người vẫn thế
Đông về níu kéo Thu qua !

Chỉ là một chút tàn hoa
Của mùa Thu còn sót lại
Thu vàng chẳng còn tồn tại
Mà sao ta vấn vương hoài?

Trước thềm một vệt nắng phai
Lẻ loi cúc vàng một đóa
Bầu trời ủ ê xa la
Hoàng hôn trắng bạc sương mù.
...
Chia tay với mùa Thu cũ
Chào đón mùa Đông mới về
Đất trời xưa nay vẫn thế
Mọi người, đâu chỉ mình ta !..



( Thơ Nguyễn đức Toàn - Minh họạ sưu tầm )

Chủ Nhật, 1 tháng 12, 2013

Lập Đông

Trời lập đông rồi, anh biết không ?
Heo may vờn nhẹ, má em hồng
Mưa bay tóc trắng, đi trên phố
Buốt giá lạnh lùng, em nhớ anh .

Anh ạ! Giờ này, anh biết không ?
Biết là không thể, em vẫn mong
Cùng anh sánh bước, đi trên phố
Tay nắm tay em, đỡ lạnh lòng .

Le lói đêm khuya ánh lửa hồng
Ấm lòng lữ khách giữa đêm đông
Còn em vẫn bước đi trên phố
Đường vắng lòng càng thêm nhớ anh

Hà nội về khuya, phố vắng tanh
Mình em nhỏ bé, dáng mong manh
Hàng cây ngơ ngác, đèn hiu hắt
Hun hút gió lùa, em vắng anh ...
...
Em biết rồi đây, đông sẽ qua
Ngày ta gặp lại, sẽ không xa
Xuân về ấm áp, em chờ đón
Anh đến bên em, thỏa tấm lòng...!


Thơ Nguyễn Đức Toàn - Minh họa ST