Đã lâu lắm mới về thăm trường cũ.Bao nỗi nhớ thương dâng phủ ngập tràn.
Nhớ mùa phượng cuối năm nào đến lớp.
Cây phượng sân trường bung đỏ sắc hoa.
Chùm phượng đỏ chao mình theo gió thổi
Bao ánh mắt nhìn nhói buốt tâm can.
Có những bài thơ trao nhau rất vội.
Cánh phượng hồng khô trong vở học trò.
971Lời muốn nói sao ngập ngừng khó nói.Thổn thức nỗi lòng nhớ lắm ai ơi!
Trang lưu bút nhạt nhoà màu mực tím.
Ướt đẩm tim ai, nắng nhạt chiều buồn.
...
Tuổi thơ qua đi những mùa hoa đỏ.
Ai nhớ, ai quên kỷ niệm học trò.
Mùa phượng chia tay một thời thơ mộng.
Để bước vào đời những ước mơ xa ./.
Thơ Nguyễn Đức Toàn - Minh họa sưu tầm.
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét